Còn nhớ hồi chưa tròn 17 tuổi, có thời gian bất mãn gia đình (thực ra là gia đình mình bất mãn về mình!) mình gói hai cái áo và hai cái quần lên đường, đi làm nuôi thân. Mình đi bưng phở cho quán cơm phở đối diện hơi xế cổng triển lãm Giảng Võ. Hồi đó gầy tong teo, và đen nham nhở như viên than cháy dở. Ngày bưng bê rót bia dọn bát, tối lau nhà, đêm ôm chị phụ bếp ngủ trên gác, bao ăn ở, lương có hơn trăm nghìn/tháng. Chỉ nhớ nhất bác bếp hay quát, và ông chủ hiền như Bụt, điềm đạm. Nhưng nhớ nhất là một hôm có ông thầy bói tới quậy tung giời cả quán lên, hê hê. Chuyện đó kể sau, buồn lắm, vô cùng buồn!
